Đơn vị:

/ˈkʌmkwɒt/ (Q.)

5-centimeters-per-second-crossing

“5cm/s không chỉ là vận tốc của những cánh anh đào rơi, mà còn là vận tốc khi chúng ta lặng lẽ bước qua đời nhau, đánh mất bao cảm xúc thiết tha nhất của tình yêu.”

Thực ra đây không phải bộ anime đầu tiên mà mình xem, cũng không phải bộ anime gần đây xem. Chính xác mà nói, 5 cm/s chắc chỉ xem không quá 3 lần, khá ít so với tần suất xem lại những bộ anime mà cảm thấy thích, cũng đã rất lâu rồi, chắc phải đến mấy năm chưa xem lại 5 cm/s. Tuy vậy, thì vẫn nghe OST của 5 cm/s và xem AMV khá thường xuyên. Còn lý do không xem lại, thì là vì đây là một bản nhạc buồn, và mình thì không thích chuyện buồn乁[ᓀ˵▾˵ᓂ]ㄏ

Đột nhiên muốn viết gì đó về 5 cm/s, là vì sau khi xuất hiện light novel khá nổi, thì gần đây Kim Đồng vừa xuất bản phiên bản manga của 5 cm/s.

Mình chưa đọc light novel, cũng chưa đọc manga, và không có ý đọc manga, vì muốn giữ lại cho riêng mình những cảm xúc khởi nguyên của nguyên tác.

Viết review luôn không dành cho mục đích review thực sự, chỉ là vì câu chữ của cá nhân và spoil lại nội dung thôi =))))

5 cm/s cũng như những bộ anime buồn khác, cảnh siêu đẹp, tình tiết thì nhẹ nhàng, và kết thúc trong day dứt. Không phải buồn đến phát khóc, mà là một nỗi buồn man mác, đủ để lắng đọng trong lòng người xem để cho người ta nhớ mãi. Hoặc là đối với người luôn nhớ mãi về những kết thúc không trọn vẹn như mình, vậy nên mỗi lần xem lại đều phải lấy can đảm rất nhiều.

Được cái, nhớ nội dung phim truyện khá tốt ?

5 cm/s gồm ba mẩu chuyện nhỏ, ở ba vùng khác nhau, và nhân vật xuyên suốt trong cả ba mẩu chuyện là Toono Takagi, cùng những cảm xúc của cậu, từ nhỏ tới khi trưởng thành.

Mẩu chuyện thứ nhất: Hoa Anh Đào

Takagi thời tiểu học, có một cô bạn thân tên Akagi, hai người chơi thân đến mức, bị bạn bè gán ghép viết tên dưới một tán ô. Nhưng dù phủ định, hai người vẫn tiếp tục chơi với nhau, cho đến khi Akagi phải chuyển đi.

Có hai hình ảnh xuyên suốt trong hồi ức của Takagi về Akagi, là tuyết hoa anh đào và những chuyến tàu.

“Này, tớ nghe nói vận tốc là năm centimet trên giây.” “Gì cơ?” “Cậu thử đoán xem.” “Tớ chịu.” “Động não một chút nào, Takaki.” Có động não tôi cũng không tìm được đáp án, nên đã trả lời thành thật rằng mình không biết. “Vận tốc rơi của hoa anh đào đấy. Năm centimet trên giây.”

Hoa anh đào đẹp, nhưng khi bắt đầu tàn là đẹp nhất. Hoa anh đào bay đầy trời, rực rỡ nhưng ngắn ngủi. Trước khi chia tay, Akagi nói với Takagi, rằng “Sang năm, mình lại ngắm anh đào cùng nhau nhé?”. Khi ấy, một đoàn tàu chạy ngang, ngăn cách đường về giữa hai người, ngăn cách nụ cười của Akagi cùng lời hứa hẹn của Takagi.

Đoàn tàu ấy, lại xuất hiện giữa hai người, vẫn ở con đường ấy, trong những cảm xúc khác, nhưng đó là chuyện của rất nhiều năm sau này rồi.

Trở về thời gian này, khi Akagi vừa chuyển đi, hai người vẫn duy trì liên lạc với nhau, qua những bức thư tay, kể về những chuyện xung quanh, những cảm xúc, những lo lắng về thay đổi của người kia mà mình không nhìn thấy. Để rồi mùa đông năm trung học, Takagi một mình trên những chuyến tàu đến chậm, một mình trong những trạm đợi, một mình vượt qua hàng trăm cây số, giữa bão tuyết trong đêm, để tới gặp Akagi. Giữa tán anh đào rực rỡ trong giả tưởng, giữa mưa tuyết ngập trời, ánh đèn le lói từ những gian nhà xung quanh, cùng những cảm xúc non dại và vội vã, hai người đã trao nhau nụ hôn đầu tiên.

Nhưng cũng ngay trước khoảnh khắc ấy, Takagi đã cảm thấy mối quan hệ giữa hai người bọn họ, tuyệt vọng đến nhường nào.

Mẩu chuyện thứ hai: Phi Hành Gia

Câu chuyện này được kể theo lời kể của Sumida Kanae, một cô gái lướt ván cùng trường cấp 3 với Takagi.

Lần đầu tiên xem 5 cm/s, cũng lâu lắm rồi, nên từng lẫn lộn tưởng nội dung các mẩu chuyện khác nhau, vì ở chương đầu, Akagi luôn gọi Takagi - kun, trong khi Kanae lại gọi Toono - kun ?

Cho đến khi thấy cảnh Takagi đọc những tin nhắn trong điện thoại, đó là những tin nhắn cậu ấy đã soạn cho Akagi, nhưng không dám gửi. Nỗi lo sợ về trưởng thành, về khoảng cách, khiến lời hứa cùng nhau ngắm hoa chẳng bao giờ thực hiện nổi.

Kanae là cô gái thầm thích Takagi, cô luôn quan sát Takagi, vì cậu tốt bụng, lại lặng lẽ, nhưng có những lúc, Kanae thấy Takagi rất buồn, buồn đến nỗi dường như sắp khóc vậy. Và Kanae nhận ra, “Toono - kun, cậu ấy rất tử tế. Nhưng Toono - kun, cậu ấy luôn hướng về một nơi xa xăm nào đó, xa hơn mình rất nhiều.” Takagi sẽ chẳng bao giờ để ý tới Kanae như cách mà cô mong muốn, còn cô chỉ có thể tiếp tục yêu Takagi trong vô vọng.

Mẩu chuyện thứ ba: 5 centimet trên giây

Mỗi người đều tiếp tục cuộc sống của riêng mình, đều phải tiến lên, có công việc, làm quen với những hoàn cảnh mới. Có những người dứt ra được cảm xúc cũ, nhưng cũng có những người vương vấn mãi không thôi.

Akagi đã kết hôn.

Thời lượng anime không dài, chỉ nhắc đến hoàn cảnh Takagi vẫn vậy, một nhân vật được xây dựng nhớ quá nhiều về quá khứ, để rồi mang những cảm xúc dai dẳng đến hiện tại, và đến khi cậu không thể chịu đựng nổi, cậu đã thôi việc.

Dường như cái chi tiết thôi việc ấy đã khiến cậu buông bỏ được.

Hoặc là vì gặp lại Akagi, khi lướt qua đường ray tàu.

Cậu biết “cô ta” cũng nhận ra.

Mình khá thích lời dẫn kết thúc của 5 cm/s, dù nó mang theo nỗi buồn man mác. Đó là lời tự thuật đồng thời của cả hai người, kể về giấc mơ ngày hôm qua mà đã rất lâu chưa mơ thấy, về bọn họ năm mười ba tuổi, “cùng nhau đứng trên một cánh đồng rộng mênh mông, tràn ngập tuyết. Ánh đèn từ những ngôi nhà tỏa ra khắp không gian, một khung cảnh choáng ngợp. Chúng tôi bước đi trên tấm thảm tuyết dày mà không để lại một dấu chân nào. Và cứ thế, “Một ngày nào đó, chúng mình lại cùng nhau ngắm hoa anh đào.” Hai đứa mình, chắc chắn là như vậy. Đó là những gì chúng tôi đã nghĩ, khi đó.”

Câu chuyện giữa bọn họ dang dở, và day dứt, nhưng thực sự đã đi đến hồi kết thúc.